Đọc ” Bà Bovary ” – thêm một nỗi buồn !

Chiều về trong cái nắng oi ả tháng 6, tháng nắng nắng mưa mưa bất chợt. Mùa osaka nở vàng khoe sắc, cánh mỏng manh phủ vàng kín sân, tôi thích cái màu vàng tươi tắn ấy, đã lâu rồi tâm hồn chẳng còn nên thơ, câu chữ viết ra có gì đó chai sạn mà không còn mộng mơ, bồng bềnh như trước. Hôm qua đọc lại cuốn Bà Bovary – tôi thấy buồn ! Emma Bovary là người con gái đáng trách, đáng giận nhưng cũng đáng ngưỡng mộ và say đắm. Những dòng cuối cùng của cuốn tiểu thuyết khép lại nhưng dư âm của nó cứ âm ỉ, nhức nhối trong lòng. Tôi ám ảnh bởi hình ảnh bé nhỏ của con bé Becto ” đôi dày ống thì không dây và lỗ xỏ tay áo bờ lu rách từ nách đến tận hông vì người đàn bà giúp việc chẳng chăm lo gì đến”. Tôi có thể nhắm mắt lại mà thấy mình đang đứng trước cửa căn nhà ảm đạm ấy, tiếng xe ngựa lộc cộc chạy ngang qua đưa cô Bovary bé nhỏ về nhà bà nội sau khi bố mất. Tôi thấy ánh chiều chạng vạng quanh Yongvin, nơi thôn quê tẻ nhạt nhưng thấm đẫm bi kịch.

Tôi sẽ không bàn gì về cuộc đời nàng Emma Bovary, không luận gì về một xã hội tư sản giả dối, mị dân hay những quan điểm và tư tưởng mà Gustave Flaubert gửi gắm qua tác phẩm của mình. Đôi khi, đọc xong một cuốn sách, nhắm mắt lại để tâm hồn nhuộm dần cái hồn của tác phẩm.

Chiều về trời xanh, hương hoa thơm ngát nhưng có gì đó dậy sóng trong lòng !!!