Hồi đó, cũng 10 năm có lẻ rồi, khi còn sống ở Hà Nội, đó là khoảng thời gian tôi dành cho việc viết lách nhiều nhất. Khi ấy tôi vẫn viết bài trên Yume, rồi tình cờ đọc được những bài du ký của tác giả Dương Thanh Nga trên đó. Tôi cứ dõi theo mỗi bài viết của chị, du lịch khắp Châu Âu qua những trang viết và đó cũng là giấc mơ một thời tuổi trẻ. Rồi một ngày tôi cũng tìm mua được cuốn “Mặt trời nửa đêm” của chị ở Sài Gòn.

Mỗi trang viết không đơn thuần là những thông tin về địa danh, kinh nghiệm du lịch mà còn đan xen cảm xúc của tác giả lúc nhẹ nhàng, sâu lắng, lúc trào dâng sôi nổi. Đọc những câu chữ ấy cũng đủ để tôi mường tượng ra một Dương Thanh Nga lãng mạn, mơ mộng và tràn đầy niềm tin yêu vào cuộc sống. Đã hơn 10 năm trôi qua, nhưng mỗi khi đọc lại, những câu chữ ấy vẫn đủ mạnh mẽ để đánh thức cảm xúc của mình như lần đầu cầm cuốn sách trên tay.
“ Nếu không tìm thấy điều tuyệt diệu trên thiên đường, chắc chắn chúng tồn tại trên trái đất. Và điều tuyệt duyệt nhất với tôi là giữa đêm mùa hè thấy mặt trời vẫn treo lơ lửng như bông hoa vĩ đại mọc ở đường chân trời. Qua khung cửa sổ của chuyến tàu đang lao vùn vụt, bức hình ánh nắng mặt trời nửa đêm này được bấm lại. Vội vã .Nhập nhòe. Lấp lánh. Say mê. Những chiếc cối xay gió không lúc nào ngừng quay ấy đánh thức trong tôi ước mơ dịch chuyển. Đi để thấy điều gì cũng có thể thành thật, chỉ là mỏi chân nên chưa đi đến cùng mà thôi, như mặt trời còn tỏa sáng nửa đêm nữa là…” -( Trích lời dẫn của tác giả Dương Thanh Nga).
Đặng Huyền.